Kế hoạch ám sát Fidel Castro bắt đầu hình thành

   Ba mươi hai ngày sau cuộc nói chuyện giữa Eisenhower với Dulles, ngày 13/1/1960, thủ lĩnh của CIA lần đầu tiên trình Dự án Cuba lên bộ phận gọi là Nhóm Đặc Trách, một loại tương tự úy ban Cao cấp để đưa ra những quyết định về Cuba. Nhóm này gồm Gordon Gray, cố vấn An ninh quốc gia, đô đốc Arleigh Burke – người đã từng được Batista tặng huân chương – chỉ huy tác chiến thủy quân; Livington Meschant, thuộc Bộ Ngoại giao; William Pawley và bản thân A.Dulles.

   Phương án lật đổ, nhằm ám sát Fidel Castro bắt đầu hình thành. Dulles nói rõ rằng: Mỹ không thể dung thứ cho chế độ Cuba và gợi ý kế hoạch tổ chức những đội quân ngầm để lật đổ Chính phủ Cách mạng. Dự án Cuba đã được khởi hành.

Kế hoạch ám sát Fidel Castro bắt đầu hình thành



   Năm mươi ngày sau đó, ngày 4/3/1960, tàu


Allen Dulles, Thủ tĩnh của CIA.

   La Coubre của Pháp, chở vũ khí và quân trang từ Bỉ đến Cuba, bị nổ tại bến cảng La Habana.

   Vụ phá hoại của CIA khiến cho 75 người chết và 250 người bị thương, sô” đông là nạn nhân của vụ nổ thứ hai sức có công phá lớn hơn nhiều, đó là kế hoạch đặc biệt của những tên khủng bố với mục đích là sau tiếng nổ thứ nhất, như chúng tiên liệu rất nhiều người dân đã chạy đến hiện trường và leo lên tàu để cứu những người có thể còn sông sót.

   Vài ngày sau trong lễ an táng các nạn nhân, trước đông đảo quần chúng nổi nóng đòi công lý, Fidel đã hô lên khẩu hiệu lịch sử: “Tổ quốc hay là chết”, khẩu hiệu đã trở thành hiện thực suốt quá trình cách mạng.

   Rất ít người trên thế giới biết được trong chính cuộc tập hợp đó có một khuôn mặt bất diệt, nghiêm nghị, rung cảm và xúc động, xuất hiện đột ngột trước ống kính của Alberto Korda và nhà nhiếp ảnh lập tức bấm máy, để lại cho lịch sử một bức ảnh sau này được phổ biến rộng rãi nhất, nổi tiếng nhất, và được in ra nhiều bản nhất trong loại ảnh chân dung một con người: Đó là ảnh chân dung Ernesto Che Guevara.

Không thể ám sát được Fidel

    Không một thủ đoạn nào xảo quyệt hơn, một bộ óc nào nham hiểm hơn có khả năng sáng tạo và điều hành những hành động độc ác ghê gớm như thế.

    Trong cuộc chiến chông Cách mạng Cuba kéo dài hơn 40 năm, các chính phủ Hoa Kỳ đã không có một tí chút đắn đo nào về đạo đức, cũng chẳng có chút day dứt sơ đẳng về lương tâm. Họ đã sử dụng từ chiến tranh đến mưu sát; từ bọn lính đánh thuê tới những tên găngxtơ. Tất cả đều có giá trị đối với họ để mưu sát một người và loại bỏ một quá trình cách mạng.

Không thể ám sát được Fidel


   Thắng cuộc chiến tranh khốc liệt đó không chỉ khiến người ta sửng sốt mà còn rất có cảm tình. Khi biết được rằng trong số hơn 600 kế hoạch mưu sát Fidel, không một kế hoạch nào đã có thể thực hiện, vì đều gặp phải những phản ứng chính xác của các cơ quan An ninh Nhà nước, các Lực lượng Vũ trang Cách mạng và Công an, ngoài sự vui mừng, người ta còn cảm thấy khâm phục.

   Song hành với những trang sách trong Kỳ tích là vẫn còn sống, từng bước bên cạnh mỗi một hành động của kẻ thù, và nhiều khi đối diện với hành động ấy, có một dòng chảy ngầm của một lịch sử vừa cao đẹp vừa thầm lặng, vừa tự nhiên vừa đáng yêu biết bao: Đó là lịch sử những người con trai, con gái đã sống và hiến dâng đời mình để canh giữ cuộc sống của một người có tầm quan trọng lịch sử cao cả và sống theo nhận thức của Martiana rằng: “tất cả vinh quang trên thế giới nằm gọn trong một hạt ngô”, đã coi thành tích lớn nhất của mình là việc còn được sống.

   Những con người đó đầu tiên là nhân dân.

   Trong toàn bộ lịch sử thế giới, rất ít quá trình cách mạng mà ngoài cái nhiệt tình phấn khởi tự nhiên của những ngày đầu thắng lợi, lại giữ vững và nâng cao được độ gắn bó giữa quảng đại quần chúng nhân dân với vị lãnh đạo tối cao của mình, người đã không ngừng đấu tranh bảo vệ cách mạng trong hơn nửa thế kỷ qua.

   Nhân dân không gọi ông là chủ tịch mà đơn giản gọi ông một cách trìu mến và kính trọng sâu sắc: Fidel; gọi như thế một cách vui vẻ kèm theo những tiếng hô vang với những cánh tay mở rộng, những ánh mắt sáng ngời tình yêu thực sự, giữa một bể sóng nhiệt tình và trừu mến, dậy lên mỗi khi nhà lãnh đạo tối cao xuất hiện ở bất kỳ nơi nào trên hòn đảo, mà ông thường xuất hiện một cách đột ngột không có tiếng còi báo hiệu, cũng chẳng có nghi thức lễ tân.

   Ai chưa từng được sống một trong những cuộc gặp mặt như thế, ai chưa từng bồng bềnh giữa một biển nhân dân như vậy, ai chưa từng được trông thấy một bà già vừa khóc vừa nói một cách bình thản rằng mình có thể chết được rồi, vì đã đạt được ước mơ ôm chặt Fidel; ai chưa từng được sống giữa một cơn bão táp những cử chỉ âm yếm, mà những trái tim không dự đoán trước có thể cảm nhận những điều mà họ không sao diễn tả nổi bằng lời; ai chưa từng thấy nét mặt của những trẻ thơ xúm xít ôm chặt và hôn Fidel, thì không bao giờ có thể hiểu được hết tầm vóc của điều kỳ diệu mà Cách mạng Cuba làm nên.

   Những người con của dân tộc này, tiêu biểu nhất là những nam, nữ đã gia nhập hàng ngũ lực lượng cận vệ. Họ đã bảo vệ cho tất cả những nhà lãnh đạo của chúng ta, có nghĩa là đã bảo vệ chính toàn thể nhân dân.

   Chúng ta đời đời nhớ ơn những đồng chí ấy, cảm ơn đồng chí Raúl người lính gác không mệt mỏi vì an ninh của lãnh tụ tối cao Fidel của chúng ta; đồng chí Almeida, đồng chí Furry, đồng chí Ramiro, cảm ơn tất cả, tất cả những người bằng cách này hay cách khác đã suốt đời đóng góp công sức của mình để giữ gìn an ninh toàn vẹn của Người đã và đang đánh bại đế quốc hùng mạnh nhất thế giới chỉ bằng hai loại vũ khí có trong tay: tấm khiên thép của lòng dũng cảm, và thanh kiếm sắc của những tư tưởng chính nghĩa.

   Với tất cả các đồng chí, cũng như với toàn thể nhân dân, niềm tự hào là được sống cùng Fidel.






Từ khóa tìm kiếm nhiều: fidel castro, cu ba ung ho viet nam