Vị chỉ huy cách mạng tới Girón, trên một chiếc xe tăng. Thấy pháo binh vẫn tiếp tục bắn, Fidel liền cử người truyền lệnh cho Mir et ngừng bắn.
Fidel ra mệnh lệnh và thảo tin thông báo với thế giới về chiến thắng đối với cuộc xâm lược do bọn lính đánh thuê tiến hành.
“Sau đó Người đi ra bến tàu, từ đấy có thể nhìn thấy 2 con tàu ở cách đó không xa lắm – Rodiles kể lại – Fidel bắt đầu bấm nháy đen pin. Tôi nghĩ ngợi và tự nhủ: *Anh sẽ thấy …”
“Tôi hỏi Fidel tại sao làm thế và Người trả lời: “Để xem chúng có mắc lừa, tưởng rằng đó là tín hiệu của bọn lính đánh thuê, chúng sẽ đến cứu và chúng ta sẽ nã pháo vào chúng”.
“Tôi ngạc nhiên và ngẫm nghĩ: Với tất cả những gì vừa trải qua; con người này vẫn muốn tìm kiếm thêm sự phiền toái”.
Quân đội và Dân quân đã đánh tan cuộc xâm lược. Bắt sống 1200 tù binh. Lịch sử của Mỹ Latinh đã thay đổi trong 66 giờ. Lực lượng không Quân khiêm tốn của ta đã đánh đuổi và bắn rơi các máy bay ném bom của địch và đánh đắm một số lớn tàu xuởng chở bọn xâm lược đất nước Cuba.
Nhân dân hoàn toàn ủng hộ cách mạng. Không hề có dấu vết nào của cuộc nổi dậy nội bộ, như tiên đoán của các nhà phân tích thời cuộc của CIA.
Như vậy, cuộc xâm lược được báo trước để “giải phóng* Cuba đã kết thúc bằng một thất bại hoàn toàn, với kết quả là chính quyền Kennedy, ủng hộ phi vụ điên khùng này, bị mất tín nhiệm trước toàn thế giới.
Một số đáng kể tù binh đã được trả tự do để đổi một sự bồi thường bằng thực phẩm và thuốc chữa bệnh. Tạp chí Siempre của Mexico viết:
“Việc xử bắn hàng loạt đối với tất cả những kẻ có vũ khí trong tay là hợp pháp và theo chủ quyền không có gì phải bàn cãi. Pháp, Anh, Mỹ cũng không xử sự bằng cách khác. Nhưng Chính phủ Cuba với một tinh thần nhân đạo mà không một chế độ chính trị nào phải sợ áp dụng, đã tha mạng cho bọn phản bội”.
Walter Lippmann, cây bình luận kỳ cựu của làng báo Mỹ gọi cuộc xâm lược là “một sự sai lầm kỳ dị khổng lồ”.
Joseph Barry, tóm tắt tình hình trên tờ Bưu điện New York ngày 23/4: “Dù kẻ nào thắng ở Cuba, chúng ta cũng sẽ là những người thua cuộc. Cuộc thảm bại ở Cuba đã thành một bi kịch của Mỹ. Trong 100 ngày đầu cầu nguyện chính phủ Kennedy đã thật sự xoá bỏ sự tái nhiệm của họ trong sử sách thế giới”.
Bộ trưởng Quốc Phòng Robert Me Namara khẳng định: “Đây không phải là một thảm họa của CIA mà là một thảm họa của chính phủ”.
Tổng tư lệnh chỉ huy chiến dịch, Nhà nghiên cứu Seymour Hersh phát hiện rằng “Khử Castro là một phần của cuộc xâm lược như lời Robert Maheu, người giữ mối liên lạc giữa CIA và Mafia, đã thổ lộ với tôi. Việc ám sát Castro phải được thực hiện trước cuộc xâm lược, nhưng tốt hơn là cùng một lúc với cuộc xâm lược”.
Sự liên hệ giữa cuộc xâm lược với việc ám sát Fidel đã được Richard Bissell chính thức thừa nhận trong cuộc phởng vấn dành cho Luden S.Vandenbroucke, viên chức ngoại giao Mỹ vào năm 1984 để đăng trên tạp chí Lịch sử Ngoại giao, xuất bản 3 tháng một số.
Sau 80 ngày ngồi trên ghế Tổng thống John F.Kennedy đã lao vào một cuộc phiêu lưu nguy hiểm đem lại cho ông ta thất bại chính trị lớn trong đời.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: fidel
castro, cu ba ung ho viet
nam
