Một cuộc chạy trốn

     Vào những giờ đầu buổi sáng ngày 18, tiểu đoàn của Trường Đào Tạo chỉ huy và Lữ đoàn I của Quân đội Khởi Nghĩa nhận được lệnh rút về nhà máy đường Australia và củng cố lại quân ngũ, vì có những lực lượng mới được điều đến vùng có xung đột.

    Rạng sáng, hai tiểu đoàn dân quân số 180 và 144 tới nơi. Tiểu đoàn 144, dưới quyền chỉ huy của trung uý Leonel Zamora Rodríguez, được lệnh vậnđộng cấp tốc tới khu vực Caleta Del Rosario và củng cố vị trí ở đó để đối phó với quân địch, có thể từ Bãi Dài hoặc từ Playa Girón tiến đến, và như vậy để cắt đôi khu vực này.

     Tiểu đoàn 180, dưới sự chỉ huy của trung uý Jacinto Vázquez de la Garza, được chỉ thị tiến lên cùng xe tăng trên đường Palpite đì Bãi Dài và chiếm lấy vị trí đó phổi hợp cùng một lực lượng dưới quyền chỉ huy của trung uý Palacios, đánh địch từ Buenaventura.

     Khoảng 8 giờ sáng, khi những đội quân bắt đầu tiến về phía các vị trí của địch, xuất hiện một toán dân thường đi từ Bãi Dài tới, mang theo một lá cờ trắng. Họ báo tin rằng, khi thấy những lực lượng cách mạng xuất hiện, quân địch đã bỏ vị trí mà chạy. Trung uý Vázquez de la Garza quay lại Palpite báo cáo với Fernández sự việc vừa được biết.

     Đứng trước khả năng có một số lính đánh thuê muốn ra hàng, hoặc đây là một mưu mẹo, quân đội được lệnh cần có những biện pháp thích hợp. Khi quân ta tới nơi xác nhận đúng là quân xâm lược đã chạy khởi Bãi Dài.

Một cuộc chạy trốn


     Trên đường cái có gần một trăm gia đình đang di tản bằng xe tải, cùng những túi đeo trên vai. Cuộc sơ tán làm nhớ lại những bức tranh quảng cáo cho những cuốn phim tài liệu về chiến tranh. Họ là những người dân đã bị bọn lính xâm lược bắt giữ.

- Bọn chúng đã đầu hàng – họ nói – Chúng chạy ra ngoài biển khơi.

     Những người nông dân này kể lại khá nhiều chuyện. Bọn xâm lược rêu rao rằng chúng là một Đội Quân Giải Phóng. Khi gặp những nhóm dân quân, chúng kêu gọi họ đầu hàng và nhận được những câu trả lời: “Tổ Quốc hay là Chết”, “Fidel muôn năm!”, “Chúng ta nhất định thắng”, và những loạt đạn của các chiến sĩ ta, không cần một tiếng nói thêm.

     Một trong những tên xâm lược, vốn là người ở Bãi Dài, bị thương được đưa đến Palpite. Hắn bị một vết thương sâu hoắm sau lưng đang ở trong tình trạng nguy kịch. Hắn lẩm bẩm mấy tiếng:“… Chúng tôi khoảng 1500 người”. Hắn mặc quân phục. Trên vai có đính số 2506 và đeo ở cổ một tấm biển nhỏ ghi họ Oliva. Hắn được đưa đến một trung tâm cứu thương và sau đó đến bệnh viện.

     Khi tới Bãi Dài chúng tôi có thể nhận thấy ở Trung tâm du lịch, còn đang xây dựng dở dang, có những dấu vết của trận chiến đấu ác liệt; một chiếc xe tăng đậu chắn ngang lối vào; trong những giao thông hào do tụi lính đánh thuê đào có xác của một số tên đã chết.

     Trong một số hố thấy có nhiều đạn pháo, đạn súng cối và những hòm lựu đạn. Một chiến sĩ cảnh báo là phải chú ý đến những đống cát rải rác ở hai bến đường; có thể trong đó có mìn do bọn lính đánh thuê cài đặt trước khi bỏ chạy.

Tiểu đoàn 180 được lệnh phải tổ chức phòng thử ở Bãi Dài và gia cố các vị trí đề phòng những trận xâm nhập hoặc tấn công trên cạn mới có thể xảy ra. Đcm vị tổ chức ngay những đội tuần tiểu bằng xe hơi trẽn 15 cây số về phía Girón, nhưng không gặp quân địch.

Ở ngoài xa thấp thoáng một con tàu bị chìm một nửa. Bãi biển Dài chỉ trong mấy giờ đởng hở đã trở thành một pháo đài kiên cố, có dàn pháo mạnh, một đội quân trấn thủ hùng hậu và nhiệt tình, sẵn sàng chiến đấu.

Theo chỉ thị của Fidel, đại uý Fernández chuyên Sở chỉ huy tác chiến tới đây. Bắt đầu trận tân công cuối cùng vào Bãi biển Girón.


Đọc thêm tại: