Vào lúc 3 giờ 50 phút chiều, sau khi đã đổi vị trí nhiều lần và giữ tư thế dọa dẫm, các tầu chiến Mỹ quay đầu ra biển khơi và vĩnh viễn rời xa bờ biển nước ta.
Một tốp xe tăng và hai đại đội bộ binh được phái đến Girón, và thực sự chúng ta đã chiếm lại được nơi này mà không tốn một viên đạn nào. Quân địch đã bỏ chạy từ trước.
Việc đó xảy ra lúc 5 giờ 30 phút ngày thứ tư 19. Lực lượng xâm lược đã bị đánh tan. Đây là lần đầu tiên chính phủ Mỹ phải nhận mội thất bại nặng nề.
Sau khi vào Girón lực lượng cách mạng hắt đầu phải rà soát tất cả những căn nhà, các trụ sở để tìm những tên địch phục kích hoặc lẩn trốn. Công việc ấy được tiến hành trong hóng tối vì trạm phát điện đã bị phá hủy. Những nhân viên làm việc ở đây bị địch bắt giam, được trả lại tự do.
Khi đêm đã xuống, có tin ở hướng Bắc – Nam có một xe tăng chạy hết tốc độ, với những đèn chiếu sáng nhấp nháy liên tục. Việc đó làm mọi người chú ý. Có lệnh phải liên lạc ngay với người lái. Một sự ngạc nhiên lớn đến với họ: Đó là đại uý Joel Pardo, đến báo tin Fidel hiện đương ở Helechal và đã lệnh cho anh không được dừng xe cho tới khi đến bãi biển và từ đó bắn những viên pháo sáng báo hiệu đã đến đích. Vậy là, anh đã hoàn thành nhiệm vụ.
Vì nóng ruột được báo cáo với Tổng Tư Lệnh rằng kẻ địch đã thất bại, và điều còn lại là chiến dịch vây bắt những tẽn đang trốn chạy tán loạn, Fernández, Flavio Bravo và René Rodri – guez quyết định đi về phía San Blas.
Họ Tiến được một cây số thì có một hoả lực dầy đặc của hai khẩu súng máy và một số vũ khí nhẹ buộc họ phải lùi lại và trở về nơi vừa xuất phát. Flavio Bravo và Tư lệnh René Rodriguez bị thương nặng. Fernandez cũng bị một vết thương trên cánh tay và một ở chân.
Hậu quả của cuộc xâm lược là 176 chiến sĩ cách mạng hi sinh và hơn 300 người khác bị thương.
Con số đó chỉ tính ở một khu vực chiến đấu trên con đường từ Covadonga đến Girón có các đơn vị dưới sự chỉ huy của các tư lệnh Filiberto Olivera Pedro Miret, Felix Duque và đại uý Emilio Aragonés. Từ Yaguaramás đến Girón là hướng tiến quân cửa các đơn vị dưới quyền chỉ huy của Tư lệnh René de los Santos và đại uý Victor Dreke; theo đường song hành với bờ biển là đơn vị của Tư lệnh Raul Menendez Tomassevich và đại uý Orlando Pupo, cùng với những người khác nữa, đã góp phần quan trọng trong cuộc chiến đấu chống xâm lược.
Đề phòng tình huống có thể xảy ra, Tổng Tư Lệnh đã cử các tư lệnh Raúl Castro, Juan Almeida và Ernesto (che) Guevara chỉ huy ở các tỉnh miền Đông, miền Trung và Pinar del Rio (ở miền Tây).
Đồng thời các lực lượng của G-2 (cảnh sát vũ trang) dưới quyền tư lệnh Ramiro Valdés có trách nhiệm bắt giữ những phần tử nghi vấn hoạt động chống phá cách mạng và có thể được sử dụng như đội quân thứ năm của bọn xâm lược. Công tác này đã có sự tham gia tích cực của các ủy ban bảo vệ Cách mạng.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: fidel
castro, đất nước cuba
