Cảnh tượng u ám

     Trong đêm ngày 18 ở Oasinhtơn, cố vấn đặc biệt của Kennedy, Arthur Schlesinger Jr, chiêu đãi chính khách José Figueres người Costa Rica, tại nhà riêng, về cuộc gặp gỡ ấy ông ta đã viết:

     “Đêm hôm ấy José Figueres, cùng với Adolph Berle và Thomas Mann đến nhà tôi dự bữa tối. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy ông ta có vẻ chán nản đến thế. Lo sợ cuộc xâm lược bị thất bại, ông ta tỏ ra uất ức bởi chính phủ Hoa Kỳ không có đủ sự tín nhiệm đối với ông hoặc Rómulo Betancourt để 186thông báo cho họ biết việc này. “Làm sao chúng có thể có được một sự liên minh – ông nói vẻ chua chát – nếu như những người bạn của chúng tôi không muôn tin tưởng chúng tôi để thổ lộ những bí mật? Tôi có thể không đồng ý với một vấn đề, nhưng dù có đến thế, người ta phải tin rằng tôi sẽ không nói chút gì về vấn đề ấy chứ”. Đó là một cuộc gặp buồn tẻ và u ám bởi phải đề phòng và dè dặt”.

     Kennedy thấy rằng những tin tức từ mặt trận đã tiên liệu một thảm họa. Ông cho phép tiến hành một cuộc quan sát bằng máy bay. Lúc 3 giờ chiều xuất hiện trên vùng trời nơi đang có cuộc giao chiến, 2 chiếc máy bay phản lực Sabres với phù hiệu đã bị tẩy xoá. Bay trên trận địa rời biến mất.

Cảnh tượng u ám


     Vào giữa trưa, CIA gửi điện khẩn cấp xin sự hỗ trợ thêm của máy bay. Theo như Bobby Kennedytiết lộ: “Anh ông ta đã đồng ý cho máy bay chi viện, nhưng Dean Rusk cực lực phản đối. Ông này tuyên bố rằng “Chúng ta đã cam kết không sử dụng lực lượng của Mỹ và tổng thống không phải xuất hiện như một tên nói dối”.

     Ngày hôm ấy, tại Nhà Trắng vào buổi tối người ta tổ chức bữa tiệc truyền thông của Tổng thông mời các nghị sĩ và phu nhân. Khi John F.Kennedy bước vào cùng phu nhân Jacqueline, dàn nhạc củaHải Quân cử bài Mr. Wonderful.

     Gần nửa đêm, những vị khách nhận thấy sự vắng mặt của chủ tiệc, dù rằng phu nhân của ông vẫn ở đó.

     Đó là lúc Tổng thông chủ trì một cuộc hội ý khẩn cấp với những nhân vật chính trong chính phủ và CIA.

     Họ trình bày với ông về tình trạng khôn đốn của bọn xâm lược và đưa ra nhiều đề xuất: Gửi một sư đoàn lính thủy đánh bộ, hoặc một pháo hạm, để dội pháo vào những vị trí của Castro; hoặc lập một hàng rào máy bay phản lực Sabres trong giới hạn cách bờ biển 3 hải lý. Kennedy không đồng ý với đề nghị nào.

     Burke gợi ý dùng những máy bay Skyhauks của hàng không mẫu hạm Essex với những phù hiệu được sửa đổi bọc lót trên không. Tổng thông đởng ý và 4 máy bay sẽ làm lá chắn trong một giờ đồng hồ giữa những máy bay B-26 và máy bay của không quân Cuba, nhưng không được bắn nếu không bị tấn công.

     Theodore Sorensen, cố vấn chính trị tối cao và, được coi như người thân tín của Kennedy, nhớ lại lúc đó:

     “Khi xảy ra tai họa, đó là một đòn quá đau. Cuộc hội ý ngày thứ ba, lúc quá nửa đêm, trong phòng họp Hội Đồng Bộ Trưởng, thật là một cảnh tượng uám, đầy những lời đả kích và nỗi cay đắng. Tổng Thống vẫn mặc áo vét đuôi tôm mà ông đã dùng trong buổi chiêu đãi hàng năm dành cho các vị nghị sĩ vừa kết thúc. Ông cảm thấy và rất kinh ngạc trước mỗi một phát hiện mới về sự sai lầm trong những điều ông ta đã hy vọng và giả định. Đến 4 giờ sáng, và sau khi ra lệnh tiến hành kế hoạch bất hạnh “Yểm hộ không quân cho không quân yểm hộ”, và nói với những người trợ tá bằng một giọng đau xót, khi những viên chức cuối cùng đã rời phòng họp, Kennedy bước ra ngoài ngẫm nghĩ một mình ở khu vườn phía nam Nhà Trắng.



Từ khóa tìm kiếm nhiều: fidel castro, cu ba ung ho viet nam