Mong ước của Enrique Fernández Ruiz De La Torre

LB: Các anh bị phát hiện?

EF: Một chiếc máy bay dân dụng của Hàng không Cuba bay qua đầu chúng tôi. Tôi nghĩ phi hành đoàn sẽ báo với lực lượng không quân Cuba về sự có mặt của chúng tôi ở đây. Trong tình trạng nghi ngờ đó chúng tôi nhận được lệnh chuyển ngay tới vùng Girón.

LB: Ai ra lệnh cho các anh?

EF: CIA.

LB:  Khi nào các anh tới vùng Girón?

EF: Vì đi trên một con tàu tốc độ chậm nôn chúng tôi đến vùng Girón ngày 19/4. Trong suốt

chuyến đi chúng tôi được hai tàu khu trục mà tôi nói, đi kèm.

LB: Bọn họ làm gì?

EF: Không làm gì cả.

LB: Tại sao lại không làm gì?

Enrique Fernández Ruiz De La Torre


EF: Đến lúc ấy những xuởng đổ bộ đã rút đi. Các con tàu lớn cũng đã ra khởi vùng. Đã có lệnh rút quân.

LB:  Các anh đi đâu?

EF: Ra đến ngoài khơi chúng tôi chuyển sang hai tàu khu trục Mỹ. Lên tàu, họ tước hết vũ khí của chúng tôi và đưa chúng tôi về Vieques, hòn đảo rộng 132 cây số vuông ở mé đông nam San Juan, thuộc Puerto Rico.

LB: Anh ở đảo ấy bao lâu?

EF: Một ít ngày, nhưng có chút thú vị đến với tôi.

LB: Cái gì vậy?

EF: Miro Cardona xuất hiện trên bán đảo. ông ta rưng rưng nước mắt nói với tôi: “Này cậu, nhìn xem, điều vừa xảy ra đó là bọn Mỹ đã lừa gạt chúng ta”. Tôi đáp lại: “Ông ơi, không, họ lừa gạt ông, còn tôi biết rõ điều gì đã xảy ra”.

Tôi nhắc lại cho ông ta điều tôi đã nói trước là phải cẩn thận đốì với loại người này, và câu đáp lại của ông ta. Tôi nói: “Khỉ già không leo cây gỗ mục Hình như ông đã bị ngã vì cây gỗ”.Ông ta xin tôi: “Kike, đừng khắc nghiệt với tôi. Tôi có đứa con bị tù ở Cuba”. Tôi đáp lại: Còn tôi thì suýt bị giết chết.

LB: Khi về đến Mỹ, thì sao?

EF: Chúng tôi bị Mariano Faget, nguyên là cảnh sát trấn áp trong chính phủ Batista, thẩm vấn và cho 50 đôla.

LB: Sau cuộc thất bại đó, anh gia nhập tổ chức nào?

EF: Cùng một số bạn bè tôi thành lập cái mà chúng tôi gọi là Quân giải phóng.

LB: Sự liên hệ của các anh với những người lãnh đạo lưu vong ra sao?

EF: Nói chung, tốt. Người mà tôi cắt đứt quan hệ là Manolo Ray, tôi đã kết tội hắn phản bội. Theo nhận xét riêng của tôi hắn là một kẻ đởi bại. Cuộc sống hưởng lạc hấp dẫn nhiều người.

LB: Anh cũng bị bại ư?

EF: Tôi là người thuộc tầng lớp trung lưu khá giả. Tôi có đủ thứ từ khi sinh ra. Bao giờ tôi cũng sống đầy đủ. Tôi không cần phải kiếm chác một cách xấu xa.

LB: Những quan hệ với CIA của anh ra sao?

EF: Tôi không chính thức liên hệ trực tiếp với CIA dù tôi không phủ nhận rằng, đằng sau tất cả những việc mình dã làm đều có bàn tay của CIA.

LB: Anh cảm thấy thế nào khi người ta thông báo anh được tự do?

EF: Tôi là người thứ nhất cảm thấy bất ngờ. Đó là điều mà tôi mong đợi ít nhất. Tôi tính nhẩm trong đầu phải ngởi tù một vài năm nữa. Thú thực với anh, tôi ít khi khóc trong đời. Một lần khóc khi mẹ tôi mất. Khi họ thông báo rằng tôi được tự do, tôi dã bật khóc. Tôi bị sốc giống như khi nghe tin mẹ tôi chết.

LB: Phải đổi bằng cái gì người ta thả anh ra khởi tù?

EF: Chẳng phải đổi gì cả. Tôi được trở lại tự do không phải bằng bất cứ một loại áp lực hoặc món lợi nào cho các nhà cầm quyền. Đó là một quyết định đơn phương của Chính phủ Cuba. Điều duy nhất còn lại để tôi có thể ra đi là sự chấp thuận của Chính phủ Mỹ. Điều mong ước duy nhất của tôi là được xum họp với gia đình ở bên đó.


Từ khóa tìm kiếm nhiều: dat nuoc cuba